Hành trình cảm xúc

Số 5 - Tết đoàn viên

(MegaFun) - Tết đang đến, rất gần, rất gần rối đấy. Đưa tay ra, và bạn đã cảm thấy không khí Tết trượt nhẹ vào bàn tay chưa? Nếu chưa thì hãy nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu đi nào, bây giờ chắc bạn đã ngửi thấy mùi của Tết rồi nhỉ.

Mà nếu vẫn chưa thì lại mở mắt ra đi, nhìn xung quanh một vòng nhé, bạn đã thấy màu của Tết tràn ngập khắp nơi chưa nào? Phải rồi, Tết đang gần lắm rồi, đang đứng chờ ở thềm nhà, chờ cánh cửa mở toang rồi sẽ bước vào với ta ngay. Và, hình như từ bé đến giờ, vẫn chưa bao giờ thay đổi, Tết luôn là dịp Xal mong chờ nhất trong năm, vì Tết, bao giờ cũng mang lại những niềm vui ngọt ngào và những phút sum vầy ấm áp.

Mỗi lần Tết đến là mỗi lần vạch thêm một dấu mốc trong những bước trưởng thành của ta. Ngày xưa ông bà không nhớ ngày sinh của mình, nên cứ mỗi lần Tết đến, mỗi một năm mới thì tính là thêm một tuổi. Bây giờ mỗi người đều nhớ ngày sinh nhật, nhưng không hiểu sao, mỗi lần Tết đến, mỗi lần sang một năm mới lại vẫn thấy cảm giác mình đang lớn thêm một tuổi. Cái cảm giác ấy hình như còn mạnh hơn cả lúc thổi nến trong ngày sinh nhật. Phải chăng là vì những ngày Tết luôn mang lại cho người ta cái cảm giác thiêng liêng kì lạ, cái cảm giác của một cuộc chuyển giao, không chỉ của đất trời, mà còn là của con người nữa…

 

Biên tập & âm nhạc: Bảo Hà - MC: Hiền Lương - Kĩ thuật: Cũn.

Hành trình cảm xúc - số 5: Tết đoàn viên.
Hành trình cảm xúc - số 5: Tết đoàn viên.

Vì chính trong cái khoảnh khắc bước từ năm mới sang năm cũ, khoảnh khắc giao thừa, chính là phút thiêng liêng mà trời đất giao hòa với nhau, con người giao hòa với nhau, là lúc ta nhận thấy rõ nhất mình đang thay đổi theo đất trời. Và, theo bước trưởng thành của mỗi người, những ngày Tết trong ta cũng dần dần có sự thay đổi. Ngày bé háo hức đến Tết sẽ được đắm trong những sắc màu tươi vui của Tết: màu vàng mơ của chiếc áo nhung thêu hình con thỏ mẹ mua cho, màu đỏ của những bao lì xì ngày mùng 1, màu xanh đỏ của những quả bóng bay tự mua bằng tiền mừng tuổi, phồng miệng thổi mãi không chán… Lớn rồi vẫn mong Tết, vẫn thích những màu Tết, nhưng là màu hồng thắm của những cánh đào mang đầy những lời cầu nguyện, chúc phúc đầu năm; màu vàng của những cánh mai mong manh nhưng mang nặng những ước nguyện về sự sinh sôi, cao sang vinh hiển và may mắn an lành; màu đỏ của giấy điều, màu đen của mực tàu câu đối… Rồi cả những mảng màu chen nhau trên phố, trên trời và trên mặt người nữa. Đó là màu Tết, và đó là thứ màu chỉ duy nhất Tết mới mang đến được thôi.

Xuân Nhâm Thìn và những niềm vui...
Xuân Nhâm Thìn và những niềm vui...

Ngày bé mong mãi đến Tết để được thấy mình quan trọng hơn. Là một đứa bé con lăng xăng nhưng làm được rất nhiều việc: được giúp mẹ lau cửa kính, giúp bố trang trí cành đào, rồi giúp bố mẹ gói bánh chưng. Ngày ấy hầu như nhà nào cũng cố gắng gói vài cặp bánh chưng ăn Tết. Bao nhiêu công việc chuẩn bị: ngâm gạo, đãi đỗ, rửa lá, chẻ lạt… Rồi ngồi nhìn bố gói những chiếc bánh vuông vức, xanh mượt, đẹp vô cùng. Bố làm cho một cái khuôn và dạy con tự gói một cái bánh nho nhỏ, xinh xinh, coi như phần thưởng vì đã có công giúp bố mẹ chuẩn bị Tết. Rồi luộc bánh, ngồi bên ngồi bánh sôi sùng sục nghe bố mẹ kể bao nhiêu chuyện. Mưa lất phất nhưng dù có đang ngồi ở hiên bếp cũng không thấy lạnh vì hơi lửa rất ấm, và vòng tay của mẹ cũng rất ấm. Đã buồn ngủ lắm rồi nhưng con vẫn nhất định không vào nhà ngủ, muốn được chứng kiến từ đầu đến cuối, được ngửi cái mùi thơm ngọt của gạo nếp, của lá dong, của bánh mới vớt, được nhìn thấy cái bánh của con được hoàn thành. À, hơi bị bung một tí, nhưng dù sao đó cũng là chiếc bánh chưng đầu tiên con tự gói trong đời, và bố mẹ vẫn cho con bóc bánh ăn, vẫn khen bánh con làm ngon nhất.

Bánh trưng ngày Tết và gia đình...
Bánh trưng ngày Tết và gia đình...

Tết của tuổi lớn, sẽ không còn những niềm vui giản dị như thế nữa. Bố mẹ bận bịu nhiều việc hơn, tự con dọn dẹp nhà cửa, tự trang trí cành đào… Nhưng vẫn mong đến Tết, vẫn mong làm những công việc của ngày Tết. Tết, được về nhà với bố mẹ sau những ngày mải mê công việc, học hành, được ôm bố, được hôn mẹ, được gặp ông bà, được thấy chú dì cô bác, được choàng tay ôm lấy anh lấy chị, được tận mắt thấy đứa em đã lớn lên xinh đẹp thế nào… Tết, về dọn nhà, được thơ thẩn ngắm lại ngôi nhà lâu lắm không về, được thấy lại những góc kỉ niệm nho nhỏ của nhà mình, được sống lại những ngày con sống hồn nhiên. Tết, về giúp mẹ nấu một bữa cơm tất niên, chuẩn bị bàn thờ thắp hương lúc giao thừa, để thấy mình đã lớn hơn rồi, thấy mình không còn là đứa nhóc còn tròn mắt nhìn mẹ tất bật một mình trong bếp vào đêm giao thừa nữa. Và Tết, dù là với ai, vẫn đem lại cho người ta một thứ hơi ấm kì diệu, hơi ấm của khói hương trên bàn thờ, hơi ấm của bếp lửa cháy bập bùng mãi, hơi ấm của những bữa cơm đoàn viên ngày cuối năm, hơi ấm của những cái ôm chặt, những lời thăm hỏi quan tâm mà gia đình dành cho nhau sau một năm dài không gặp mặt. Và, Xal yêu Tết vì Tết là ngày Đoàn viên. Yêu vì là một dịp đầm ấm sum vầy, yêu vì không chỉ được gặp mặt gia đình đầy đủ mà còn thấy được ý nghĩa của tình thân, ý nghĩa của những phút giây được ở cạnh những người thân yêu của mình là đáng quý đến mức nào. Và vì đó, là những ngày ta thấy rõ nhất giá trị của món quà thiêng liêng nhất ta được tặng trong đời - ta có một nơi để về và được yêu thương.

Hôm nay, Xal đã đọc được mấy câu thơ này và rất thích:

Về nhà đi
con đường của đất cát sẽ làm bàn chân ta bớt đau
mùi hương thơ ấu sẽ mang về một tiềm thức khác
bỏ lại hết những núi cao và mây trắng...
những vực sâu và đá tảng...
cho một lần thảnh thơi...
Về nhà đi
Ở nơi đó có những người sinh ra ta đang mỉm cười...

Hành trình cảm xúc - số 5: Tết đoàn viên.
Hành trình cảm xúc - số 5: Tết đoàn viên.

Về nhà đi, về những ngày sum vầy đầm ấm. Ừ, về nhà, ai chẳng muốn về, ai chẳng mong về. Nhưng lại chợt nhớ đến status của một người bạn thế này: “Du học là cái cảnh nhìn nhà nhà người người cùng nhau sum họp, cùng nhau vui vầy những dịp lễ tết. Còn mình tối mịt trở về tự mình chào mình trong căn phòng bé tý chưa đầy 6m vuông, tự celebrate bằng 1 gói chips, 1 chai Fanta, 1 quyển truyện vác từ VN sang và tráng miệng bằng nỗi nhớ quê nhà da diết…”. Có những người, trong ngày đoàn viên ấy, không được về nhà. Xal bỗng thấy mình thật hạn phúc vì được về nhà, thật may mắn vì có bố mẹ luôn đón chờ. Có ai những ngày này còn mải miết ở phương xa? Có ai những ngày này vẫn phải vật lộn kiếm sống? Có ai những ngày này phải lủi thủi một mình, vì đến một nơi để về cũng không có, một người mỉm cười cũng không biết ở đâu… Và Tết, khi ấy, là cái thứ làm người ta buồn nhất, đau nhất vì cái cảm giác cô đơn có cơ hội thấm sâu, thật sâu vào trong lòng. Tết đến rồi đấy, tràn ngập phố phường và tràn ngập lòng người. Một năm đã qua và một năm mới đang đến. Một năm sẽ rất dài, rất xa và rất mệt. Nhưng Xal tin, ai cũng sẽ vượt qua nó với rất nhiều sức mạnh và niềm tin, vì từ những ngày đầu tiên của năm mới ấy, ta đã được tiếp một nguồn năng lượng vô cùng dồi dào cho những ngày sắp tới. Xal chúc bạn sẽ có một năm mới thật nhiều tình yêu và hạnh phúc, nhiều may mắn và thành công, nhiều niềm vui và nụ cười, nhiều hơi ấm tình thân và những vòng tay luôn sẵn sàng rộng mở. Nhưng trước hết, hãy thảnh thơi mà tận hưởng những ngày Tết sum họp cùng gia đình của mình đã nhé. Chúc các bạn có những ngày đoàn viên thật đầm ấm.

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. AladdinA whole new world (instrumental)

2. Both Sides Now (Fingerstyle Guitar) -  Ulli Boegershausen

4. O Christmas Tree - Kenny G

5. 小步舞曲选自'阿莱城的姑娘’/ Menuetfroml’arlesienne - (Various Artists)

6. Tết xuân – (Hà Anh Tuấn, Phương Linh, Lưu Hương Giang, Hồ Hoài Anh)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: radio.megafun@vasc.com.vn.
.
.
.
.