Về nhà vợ ăn Tết, tôi thành ô sin đúng nghĩa

08:35, Thứ Hai, 08/01/2018 (GMT+7)

Về nhà ngoại ăn Tết đối với tôi là một cực hình vì lúc đó tôi không khác một ô sin cho gia đình vợ.

Tôi quê ở tỉnh lẻ, lấy vợ người Hà Nội. Bố mẹ tôi đều mất sớm nên hàng năm đến ngày Tết là bố mẹ vợ đều yêu cầu tôi phải đưa vợ con về nhà ngoại ăn Tết cho ấm cúng. Mỗi lần như vậy, tôi luôn có cảm giác mình không khác gì ô sin của nhà cô ấy.

Ảnh: rbyr.co.uk
Ảnh: rbyr.co.uk

Công ty tôi làm về xuất nhập khẩu nên dịp cuối năm thường rất bận, công việc lúc nào cũng ngập đầu nhưng cứ đầu tháng Chạp là vợ tôi thu xếp quần áo, đồ đạc, giục cả nhà “di tản” sang ông bà ngoại.

Tôi nhiều lần tỏ ý muốn ở nhà mình đón Tết thì vợ tôi giận dỗi, "chiến tranh lạnh" suốt mấy ngày. Đã vậy, cô ấy còn “mách” mẹ, bà lại gọi cho tôi mắng mỏ, nói tôi coi thường nhà vợ, không biết hiếu thuận.

Về nhà vợ, tôi không có một phút nghỉ ngơi. Đi làm về chưa kịp rửa mặt, ông bà đã nhắc nhở tôi rửa đống bát đĩa trong bếp.

Ngày cuối tuần, tôi muốn tranh thủ ngủ muộn thêm chút nữa nhưng 6 giờ sáng bố vợ tôi đã gõ cửa gọi con rể dậy, xuống quét mạng nhện, lau nhà. Rồi ông bắt tôi chở lên phố Hoàng Hoa Thám mua cây cảnh chở về. Tôi bảo thuê xe ôm chở cho nhanh thì ông lại lắc đầu, sợ họ không cẩn thận làm vỡ chậu cây của ông.

Bữa cơm gia đình, bình thường không sao nhưng hễ hôm nào có khách ở lại ăn cơm, bố mẹ vợ ra sức sai vặt tôi, từ nấu cơm, rửa bát đến pha trà. Ông bà muốn người ngoài phải trầm trồ vì có chàng rể tháo vát, kiếm tiền giỏi lại biết chăm sóc vợ con chu đáo.

Thứ hai tuần trước, tôi tranh thủ giặt chậu quần áo cho cả nhà rồi đi làm. Mẹ vợ tôi thấy vậy, tháo hết rèm cửa, thảm trải sàn bảo tôi tiện tay giặt nốt, kẻo mấy hôm nữa Tết không có thời gian. Nhìn đống thảm trải sàn đó mà tôi phát chán. 

Vợ tôi có động tay động chân quét cái nhà, rửa bát… là ông bà xót con, lớn tiếng nhắc nhở, nói tôi không biết thương vợ, để vợ vất vả. Bao nhiêu việc trong nhà ông bà đều bắt tôi làm thay vợ.

Mà những việc đó có nặng nhọc gì đâu, bình thường hai vợ chồng tôi vẫn san sẻ việc nhà với nhau nhưng về nhà vợ cô ấy dường như ỷ lại, không muốn làm gì ngoài việc ăn diện. Mấy ngày nghỉ Tết, tôi phải làm luôn chân luôn tay, xách đồ rồi phụ bà ngoại nấu nướng cỗ bàn cúng tổ tiên.

Chưa kể, trước Tết, ông bà ngày nào cũng nhắc tôi chuẩn bị khoản tiền lớn mua sắm, biếu xén họ hàng… Tôi làm ra tiền thật nhưng từ bé, gia đình tôi khó khăn, nên tôi luôn giữ lối sống tiết kiệm. Nhưng bố mẹ vợ tôi lại sống rất hoang phí, riêng khoản đào, quất trang trí phòng khách phải thuê loại đẹp dưới Nhật Tân, giá hàng chục triệu đồng mới vừa lòng.

Mẹ vợ tôi mà đi siêu thị lần nào cũng phải xách túi lớn, túi bé về nhà. Thực phẩm mua nhiều đến nỗi tủ lạnh hết chỗ chứa. Năm ngoái, hết Tết, số thực phẩm không dùng đến, bị ôi thiu, tôi phải gói mang đi vứt.

Tiếp đến là khoản quà cáp cho họ hàng ở quê, nhà nào cũng được 1 túi quà bánh và phong bì 1 triệu. Mà chỉ 1, 2 nhà không sao, đằng này ở quê ông bà còn mười mấy gia đình.

Tôi lựa lời bảo vợ khuyên bố mẹ tính toán cho hợp lý, Tết quan trọng ở tấm lòng, không cần thiết phải quà cáp hào phóng quá mức như vậy vì tiền quà cáp biếu xén là của vợ chồng tôi lo. Nếu tiết kiệm được thì hai vợ chồng mới có khoản tích lũy cho con.

Nghe đến đấy, vợ tôi bỗng nổi khùng lên, nói tôi keo kiệt, bủn xỉn. Cô ấy chì chiết tôi thu nhập 1 tháng 50 triệu, ông bà không đòi hỏi phải chu cấp, nuôi dưỡng mà có cái Tết cho bố mẹ vợ cũng chi li.

Bố mẹ vợ nghe con gái khóc lóc vội vã chạy sang phòng xem tình hình. Nghe con gái kể tội con rể, tôi chưa lên tiếng, ông bà đã quay sang chỉ trích tôi không biết điều, sống bạc bẽo với vợ con.

Về nhà vợ 1 tháng mà tôi thấy dài như cả năm chỉ muốn Tết qua nhanh, trở lại cuộc sống thường nhật.

Theo Vietnamnet

.